AN EVENING GATHERING AMONG THOSE WHO HAVE BEEN TO TRƯỜNG SA

AN EVENING GATHERING AMONG THOSE WHO HAVE BEEN TO TRƯỜNG SA

(by Mai White)

Last night at The Waiting Room, Crown Burswood, Perth, a small gathering took place in a warm and intimate atmosphere. There was no large stage, no elaborate ceremony—just Vietnamese friends sitting together, talking and listening to stories from a distant sea and island region that, somehow, feels remarkably close to the hearts of each of us. Particularly meaningful was the reunion of three people who had each set foot in Trường Sa at different times: Nguyễn Huy Tuấn (former Chief Engineer of the HQ-11 vessel), Thành, who is currently working full time in Perth, and Hồng Jackson, Co-Chair of the VASEA Western Australia Industry & Government Sub-Committee. Each came to Trường Sa under different circumstances and carried their own experiences, but when they sat together, their memories seemed to find a common thread: the sea, the soldiers, and emotions that are difficult to put into words.

The three main guests took turns sharing stories of their days at the edge of the sea, recounting very ordinary moments and memories that made everyone laugh, as well as moments when the storyteller slowed down, their voice became quieter, and the entire table fell silent to listen. In these stories, Trường Sa was more than just a place on the map. It was days spent sailing endlessly across the sea. Small islands surrounded by vast waters. Soldiers living and carrying out their duties far from the mainland. Farewells. Homesickness. And the feeling that, even after leaving the islands, the images of those places remain in one’s mind.

Alongside the stories of the three people who had visited Trường Sa, the evening also included beautiful moments of poetry and music. Mai read “Love Poem of a Sea Soldier” by Trần Đăng Khoa. The verses about soldiers amid the open sea filled the small space, making the stories of Trường Sa feel even more intimate and emotionally resonant. Then Văn Hùng sang “Love Poem of a Sea Soldier.” The singing followed the poetry. Together, the friends sang a few more songs about the sea and the islands. It was not a carefully prepared performance. It was simply people who love their homeland raising their voices together. And it was precisely this simplicity that made the evening so special.

Among the group were Mai, Maia Nguyen, Huy Tuấn’s wife, Đức Sơn (Associate Professor, AI, Health and Cybersecurity specialist at Curtin University), Mỹ, Hạnh, Tiana Trần, Yến, and Văn Hùng. Each person has a different profession, a different life, and a different story in a foreign land. Yet last night, they all sat around the same table, drawn together by a shared story. A story of the sea. A story of Trường Sa. A story of people who had once stood beneath the vast sky and over the immense ocean and carried a part of those memories home with them. The whole table erupted in laughter at a happy memory, fell silent at an unexpected story, and then grew quietly emotional when someone’s eyes filled with tears. These were ordinary tears, because some memories of one’s homeland, of soldiers, of the sea and islands, of people once met and places once visited, need only be mentioned for the heart to soften.

In a city far from Vietnam, in the heart of Perth, an evening that seemed ordinary suddenly became a beautiful and deeply moving pause. Geographical distance cannot make the Vietnamese sea feel unfamiliar, just as time cannot make beautiful memories of Trường Sa fade away. Vietnamese people living far from home sometimes need no grand programme to find one another; all it takes is a small table, a few friends, a story from the sea, a poem, a song, and hearts that still turn toward home. Last night, the sea came to Perth in the gentlest of ways through the stories of three people who had set foot in Trường Sa, through the poetry of Trần Đăng Khoa, through the singing of Văn Hùng and the voices of those who joined him and then quietly remained in each person’s heart through a simple yet profound feeling: love for the sea, love for its people, and love for the homeland.

Thank you, chị Hồng, for such a wonderful idea. We need more simple evenings like this, so that our love for our homeland can continue to be nurtured, so that the image of Vietnam remains fresh in our hearts, and so that memories of home may live on forever within each of us.

I’ve kept the same paragraph structure and overall reflective, heartfelt tone, while making the English read naturally rather than translating word-for-word.

MỘT BUỔI TỐI GẶP NHAU GIỮA NHỮNG NGƯỜI TỪNG ĐẾN TRƯỜNG SA

(Võ Thị Như Mai)

Tối qua tại The Waiting Room, Crown Burswood, Perth, một cuộc gặp nhỏ đã diễn ra trong không khí thật gần gũi và ấm áp. Không sân khấu lớn, không nghi thức cầu kỳ, chỉ có những người bạn Việt Nam ngồi lại bên nhau, cùng trò chuyện, cùng nghe kể những câu chuyện từ một vùng biển đảo rất xa mà trong lòng mỗi người lại gần gũi đến lạ. Đặc biệt, buổi gặp có sự hội ngộ của ba người từng đặt chân đến Trường Sa vào những thời điểm khác nhau: anh Nguyễn Huy Tuấn (Nguyên Máy trưởng tàu HQ-11), anh Thành đang công tác tại Perth, và chị Hồng Jackson, đồng Chủ tịch Phân ban VASEA Tây Úc phụ trách Công nghiệp & Chính phủ. Mỗi người đến Trường Sa bằng một hoàn cảnh khác nhau, mang theo những trải nghiệm riêng, nhưng khi ngồi lại với nhau, những ký ức dường như tìm được một điểm chung: biển, người lính và những xúc cảm khó gọi thành tên.

Ba nhân vật chính lần lượt kể về những ngày đã trải qua nơi đầu sóng, những câu chuyện rất đời thường, những kỷ niệm khiến mọi người bật cười nhưng cũng có những khoảnh khắc khi người kể chậm lại, giọng nói trầm xuống, cả bàn im lặng lắng nghe. Trường Sa trong những câu chuyện ấy không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Đó là những ngày lênh đênh trên biển. Là những đảo nhỏ giữa mênh mông sóng nước. Là những người lính sống và làm nhiệm vụ trong điều kiện xa đất liền. Là những cuộc chia tay. Là nỗi nhớ nhà. Và là cảm giác khi một người đã rời đảo nhưng hình ảnh của nơi ấy vẫn ở lại trong tâm trí.

Bên cạnh những câu chuyện của ba người từng đến Trường Sa, buổi tối còn có những phút giây rất đẹp của thơ và âm nhạc. Mai đọc “Thơ tình người lính biển” của Trần Đăng Khoa. Những câu thơ về người lính giữa biển khơi vang lên trong một không gian nhỏ, khiến câu chuyện về Trường Sa càng trở nên gần gũi và giàu cảm xúc. Rồi Văn Hùng hát “Thơ tình người lính biển”. Tiếng hát nối tiếp tiếng thơ. Những người bạn cùng nhau hát thêm một vài ca khúc về biển đảo. Không phải một chương trình biểu diễn được chuẩn bị công phu. Chỉ đơn giản là những người yêu quê hương cùng cất tiếng hát. Và chính sự giản dị ấy lại làm buổi tối trở nên đặc biệt.

Trong nhóm có Mai, Maia Nguyen, bà xã của Huy Tuấn, Đức Sơn (Phó Giáo sư, Chuyên gia Trí tuệ Nhân tạo, Y tế và An ninh mạng, Đại học Curtin), chị Mỹ, chị Hạnh, Tiana Trần, Yến và Văn Hùng. Mỗi người một công việc, một cuộc sống, một câu chuyện riêng nơi đất khách. Nhưng tối qua, tất cả cùng ngồi quanh một bàn và cùng hướng về một câu chuyện chung. Câu chuyện về biển. Câu chuyện về Trường Sa. Câu chuyện về những con người đã từng đứng giữa biển trời rộng lớn và mang theo một phần ký ức ấy trở về. Cả bàn cười vang trước một kỷ niệm vui, lặng đi trước một câu chuyện bất ngờ, rồi ngậm ngùi khi mắt ai đó rơi nước mắt theo câu chuyện. Những giọt nước mắt đời thường bởi có những ký ức về quê hương, về người lính, về biển đảo, về những người đã gặp và những nơi đã đi qua chỉ cần được nhắc lại là đủ làm lòng người mềm xuống.

Ở một thành phố xa Việt Nam, giữa lòng Perth, một buổi tối tưởng như bình thường bỗng trở thành một khoảng lặng thật đẹp và đầy cảm xúc. Khoảng cách địa lý không thể khiến biển Việt Nam trở nên xa lạ, cũng như thời gian không đủ dài để những ký ức đẹp về Trường Sa phai mờ. Những người Việt xa quê đôi khi chẳng cần một chương trình lớn để tìm thấy nhau; chỉ cần một bàn nhỏ, vài người bạn, một câu chuyện từ biển, một bài thơ, một tiếng hát và những trái tim vẫn hướng về quê nhà. Tối qua, biển đã về Perth theo một cách thật dịu dàng, qua những câu chuyện của ba người từng đặt chân đến Trường Sa, qua những vần thơ của Trần Đăng Khoa, qua tiếng hát của Văn Hùng và những giọng ca đồng hành, để rồi lặng lẽ ở lại trong lòng mỗi người bằng một tình cảm giản dị mà sâu sắc: thương biển, thương người và thương quê hương.

Cảm ơn chị Hồng vì một ý tưởng thật tuyệt vời. Chúng ta cần thêm những buổi tối giản dị như thế này để tình yêu quê hương luôn được nuôi dưỡng, để hình ảnh Việt Nam luôn tươi mới và những ký ức về quê nhà mãi sống trong lòng mỗi người.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*